Vết nứt vàng: Khi hàn gắn quan trọng hơn đúng sai!
- Uyen Nguyen
- 15 giờ trước
- 5 phút đọc

Dạo này, cơ thể thay đổi thì thú thật là cửa sổ điều hoà [window of tolerance] của mình cũng thu hẹp lại hẳn. Mình dễ cáu gắt, khó chịu hơn hẳn. Và cậu con Tiger của mình, cũng đôi khi bị mẹ gắt gỏng hay nhìn thực sự rất nghiêm.
Chiều hôm trước, con luyên thuyên về sinh nhật con thích được làm sớm, mua bánh… Mình cố gắng lắng nghe, nhưng thực sự cơ thể vật lý của mình rất mệt rồi, mình to tiếng ngắt ngang: “Không!”
Trên xe về, con buồn im lặng. Mình biết, nhưng cũng cứ im lặng.
Trên xe, mình còn dạy dỗ con thêm một số điều. Rằng mẹ làm sinh nhật cho thì không được đòi hỏi, không thì không có lần sau, v.v... mây mây...
Đến cổng chung cư, thường mình muốn con phải lên lề sảnh liền cho an toàn, thay vì đứng ở chỗ đỗ xe vì mình sợ xe nào bất cẩn quẹt trúng con. Nhưng con lại đứng đó kéo ống quần, mình lại gắt: “Bước vô trong sảnh cho an toàn! Mẹ dặn bao nhiêu lần rồi!”
Tiger nói: “Con kéo ống quần chứ khó chịu quá!”
Mình: “À, vậy con lên sảnh rồi kéo ống nha!”
Nhưng bị mẹ to tiếng, nói cọc mấy lần liền lục trong vòng 20 phút làm cửa sổ điều hoà của em Tiger cũng đã “giọt nước tràn ly”, em không nói gì, nhưng tủi thân lắm, nên nước mắt cứ tự chảy ra.
Nhưng em cũng cứ cố gắng nén lại, làm như không có gì. Một tay cứ nắm tay mẹ. Đi theo trong im lặng. Còn nước mắt cứ thế tủi thân rớt ra từng giọt.
Mẹ để ý thấy. Im lặng thêm một lúc. Xem tình hình thế nào. Thấy nhiều giọt nước mắt của con cứ tuôn rơi. Thế là mẹ dừng lại, quỳ xuống ngang chiều cao của em và nói: “Ôi con buồn hả, khóc rồi nè. Con buồn vì mẹ to tiếng với la con nãy giờ phải không?”
[Tiger có cái kiểu hay nén khóc, nén nước mắt. Có lẽ đâu đó trong con nghĩ rằng "khóc là yếu đuối, khóc là xấu, lớn rồi mà còn khóc!"... Mình không thấy điều đó đúng, nhưng cũng không vội sửa chữa, xã hội này rộng lớn, cứ từ từ và lan dần thôi.]
Rồi mình ôm choàng lấy con.
Con vẫn cứ im lặng không nói tiếng nào, không ôm lại mẹ, nước mắt vẫn cứ trào ra.
Nhưng dần dần con dịu lại, nước mắt cũng dần vơi.
Mình cứ ở yên đó với con 3-5 phút (áng chừng chứ không xem đồng hồ).
Mình nghĩ, nếu cần, mình có thể ở yên đó với con đến 7h tối cũng được, để cảm xúc của con được vơi đi. Để con biết mẹ sẵn sàng chờ và ở đó cùng con. Để con không phải vừa xử lý cảm xúc khó vừa sợ bị bỏ lại.
Lúc đó, mình nhận ra: con không cần mẹ giải thích đúng sai thêm nữa. Con chỉ cần mẹ ở lại.
Khoảnh khắc đó với con, mình không biết thế nào. Nhưng với mình, nó thật chữa lành. Mình cảm giác như chính mình được ôm ấp, chờ đợi, kiên nhẫn và yêu thương.
Mình chiêm nghiệm lại, trên hiểu biết của mình, trải nghiệm được “hàn gắn” (”Repair” - từ nguyên gốc của bác Dan Siegel dùng, mình dịch là hàn gắn) sẽ giúp cho mối quan hệ được gắn chặt, kết nối hơn sâu sắc.
Không cần, và cũng không bao giờ tồn tại, một mối quan hệ hoàn hảo, không có vết nứt như cãi vã, mâu thuẫn,… Nhưng sự khác biệt nằm ở chỗ “hàn gắn” sau mỗi lần nứt vỡ.
Không phải lúc nào ta cũng có thể hàn gắn ngay được khi sự việc xảy ra. Có những lúc chính ta phải làm việc với cảm xúc hay sự mệt mỏi của mình trước. Nhưng điều tuyệt vời, chính là việc hàn gắn luôn có thể diễn ra sau đó: buổi tối trước khi đi ngủ,… và chỉ cần một khoảnh khắc repair là đã rất đủ.
Nếu không có trải nghiệm này, những vết nứt mãi là những vết nứt, đôi khi không bao giờ lành và có thể ngày càng sâu hoắm, rộng toác.
Nhưng nếu có sự hàn gắn, thì đó lại là những vết nứt giác vàng. Mình liên tưởng đến KINTSUGI: NHỮNG VẾT NỨT BẰNG VÀNG - một triết lý sống của người Nhật. Món đồ gốm càng trở nên đẹp đẽ hơn, xinh đẹp hơn và đáng quý hơn là bởi từ chính những mảnh vỡ đã được hàn gắn lại.
Bản thân mình mang theo sự cứng đầu mà lớn lên (đổ thừa tại Mệnh có Bạch Hổ chiếu mệnh ahaha), mình không biết cách hàn gắn cho lắm. Khi có mâu thuẫn, mình thường không phải là người làm hoà trước, dẫn đến hoặc mối quan hệ xa cách mãi, hoặc im lặng đến khi 2 bên cùng giả lơ như chưa có gì, hoặc người kia xin lỗi trước.
Và mình vẫn cứ hay nói, việc làm Mẹ là bước ngoặt cuộc đời mình vì mình vượt ra giới hạn của bản thân: Học những thứ trước kia chưa từng biết, làm những điều trước kia chưa từng làm.
Có lẽ vậy, mình cũng rất tâm huyết với những gì trên hành trình làm nghề của mình là liên quan tới việc làm cha mẹ. Thực sự mình có nhiều yếu tố có sẵn khác để theo đuổi những ngách chủ đề khác, nhưng trái tim mình lúc nào cũng đầy nhiệt huyết trên hành trình hỗ trợ cho cha mẹ. Và không phải vì mình hoàn hảo, thành công trên hành trình này, mà vì mình đã sai, đã thất bại, đã học, đã thử và vượt qua được rất nhiều thử thách, bài học. Tới khi nào con tim bảo rẽ hướng thì mọi người sẽ thấy mình chia sẻ qua chủ đề khác, haha.
Mong rằng mỗi chúng ta và mỗi em bé, từ giờ, đều có nhiều hơn "trải nghiệm được hàn gắn" nhiều hơn. Đặc biệt, trong gia đình gốc của mình - nơi mà sau này tất cả mối quan hệ đều được phóng chiếu từ đó.
Thương mến,
Coach Bảo Uyên
ICF Professional Certified Coach
---------
Yên Space là không gian khai vấn, chăm sóc nội tâm, nuôi dưỡng tâm hồn, vun trồng hạnh phúc bền vững từ bên trong.
Các dịch vụ và sản phẩm của Yên Space:
Khoá học e-learning "Ranh giới lành mạnh 101:" https://www.yenspace.vn/khoahoc
Chương trình đồng hành 1-1: https://www.yenspace.vn/donghanh
.png)



Bình luận