Biết thương mình hơn
- Uyen Nguyen
- 2 ngày trước
- 5 phút đọc

Thật ra ý tưởng cho bài viết này đã nằm trong folder “ideas” của mình từ khá lâu. Nhưng sau khi xem phim “Cám ơn người đã thức cùng tôi”, mình mới có đủ cảm xúc để ngồi xuống viết.
Người cha hỏi con gái:
“Ước mơ của con là gì?”
Cô chỉ vào đứa con nhỏ của mình và nói:
“Ước mơ của con kia kìa, là con của con.”
Người cha lắc đầu và nói bằng thủ ngữ:
“Không, ước mơ của con phải ở trong tim con.”
Mình xem xong đoạn trailer đó thì lặng đi một chút. Vì nó giống hệt một bài học mình đã phải đi qua trong hành trình làm mẹ.
Mình mang theo những ý niệm của việc "Làm Mẹ", và một trong số đó là "dành nhiều thời gian cho con", "đứa trẻ hạnh phúc sẽ dùng tuổi thơ để chữa lành tổn thương cuộc đời, và đứa trẻ tổn thương sẽ dành cả cuộc đời để chữa lành"
(và mình nghĩ đây cũng là ý niệm của thời đại, khi ta lớn lên trong thời cuộc đất nước vươn mình sau chiến tranh và cha mẹ không thể giành quá nhiều thời gian cho chúng ta, quá bận, quá thiếu thốn, quá nhiều thứ phải lo. Và khi đến lượt mình làm cha mẹ, ta vô thức đi tới đối cực: từ “không đủ” ngày xưa… sang “cho con thật nhiều”, thậm chí “quá nhiều”.)
Với câu chuyện của mình thì…
Những năm đầu đời của Tiger, mình quay lại công việc trong ngành FMCG - mà FMCG thì FAST thật. Vì nó FAST nên mình thật sự cảm thấy so với tiêu chuẩn làm mẹ mình tự vẽ ra, là không đủ.
Mặc dù mentor, NTL và các chuyên gia xung quanh vẫn nhắc mình về "thời gian chất lượng" - rằng không cần 24/7 mới là yêu con; và rằng có lúc mình phản ứng chưa đúng, nhưng đó là “tốt nhất có thể” ở thời điểm đó…
Nhưng phải thật lâu, tính bằng đơn vị năm, khi trắc ẩn đủ với bản thân mình hơn, biết thương mình hơn, mình mới đi qua được cảm giác Mom Guilt và nhìn lại hành trình với cái nhìn sáng suốt và bao quát hơn.
Và từ đó, mình học một bài học lớn về việc “Làm Mẹ” và “Là Mình”.
Thật dễ để nói ra rả, tôi là mẹ nhưng tôi vẫn là mình.
Nhưng còn việc THỰC SỰ sống và làm như vậy, phải soi chiếu.
Mình tin là không có đúng - sai tuyệt đối với lựa chọn: working mom, stay-at-home mom, business mom… Cái nào cũng có thể đúng NHƯNG nó cần xuất phát từ một mục đích lành mạnh, chứ không nên từ tổn thương nào đó.
Có lựa chọn xuất phát từ tình yêu lành mạnh: mình chọn vì nó phù hợp với giá trị, sức khỏe, nhịp sống của gia đình mình.
Và cũng có lựa chọn xuất phát từ tổn thương: từ tội lỗi, từ sợ hãi, từ nhu cầu chứng minh “mình là mẹ tốt”.
Mình nhận ra một dấu hiệu rất rõ của “lựa chọn từ tổn thương” là: mình không còn nghe được nhu cầu thật của mình nữa. Mình làm vì sợ, vì gồng, vì cảm giác "mình là một người mẹ chưa đủ tốt", “nếu không làm vậy thì con sẽ hỏng mất”.
Có một giai đoạn, khi cảm giác có lỗi bủa vây, mình đã muốn “off” tất cả những khía cạnh khác trong đời để bù đắp cho con. Mentor của mình nói thẳng:
“Uyên ơi, làm mẹ tốt không có nghĩa là em không có cuộc sống, sự nghiệp hay ước mơ của riêng mình nữa. Em vẫn có thể theo đuổi điều em muốn và vẫn là một người mẹ tốt.”
“Hi sinh tất cả không hẳn tốt cho con đâu. Thậm chí, "too much" đôi khi làm con áp lực, hoặc, đôi khi khiến một chú đại bàng trở thành con gà công nghiệp đó!”
Mình luôn thấy mình may mắn vì gặp được những người thầy như vậy trong đời. Và mình cũng biết ơn bản thân vì đã chọn quay vào trong, chữa lành, học và trưởng thành - để không bị kéo đi xa bởi những niềm tin giới hạn mình từng nắm rất chặt.
Nhờ vậy, mình dừng lại đúng lúc và học được bài học đủ thấm (không quá nhẹ nhàng nhưng cũng không đến nỗi khiến mình gục ngã không ngóc đầu dậy nổi)
Mình cũng hiểu, không phải ai cũng có đặc quyền lựa chọn hoàn toàn. Có người phải đi làm vì tài chính. Có người phải ở nhà vì hoàn cảnh. Nhưng trong bất kỳ lựa chọn nào, mình vẫn có thể chọn một điều: cách mình đối xử với chính mình.
Mình nghĩ, mình học được bài học này, nhận được ý tưởng này là để truyền thông điệp đi, cộng hưởng cùng với thông điệp của bộ phim.
Và vì vậy, mình cảm thấy việc chia sẻ, việc viết của mình luôn có ý nghĩa, ít nhất là với một ai đó.
Và mình cũng tin vào những chương trình, dịch vụ mình làm ra đều sẽ giúp được ai đó, vì chính mình thực sự trải nghiệm, học và chuyển hoá cùng những người thầy đi trước đáng tin cậy.
Quay trở lại đoạn phim, ngoài phần thoại quá hay của bác Hữu Châu dành cho cô con gái Mộng Hoài. Lại thêm đoạn nhạc “Biết thương mình hơn!” mà Mộng Hoài dành cho cô con gái nhỏ của cổ, như nhắn nhủ rằng:
“Mẹ ơi, mẹ phải biết thương mình hơn, thì con mới có tấm gương để mà học theo chứ!" ^^!
Con cái không chỉ học từ những gì ta nói, mà con học từ cách ta sống mà! ^^
Chúc những ai đã, đang và sắp trở thành mẹ đều biết thương mình nhaaaaa! >:D<

“Ngày sẽ xanh hơn và trời sẽ nắng
Bước chân lên đất mềm
Thơm ngát cỏ hoa
Và con ơi
Hãy biết thương mình hơn.”
Thương mến,
Coach Bảo Uyên
ICF Professional Certified Coach
---------
Yên Space là không gian khai vấn, chăm sóc nội tâm, nuôi dưỡng tâm hồn, vun trồng hạnh phúc bền vững từ bên trong.
Khoá học e-learning "Ranh giới lành mạnh 101:" https://www.yenspace.vn/khoahoc
Chương trình đồng hành 1-1: https://www.yenspace.vn/donghanh
.png)



Bình luận